Có những vùng đất không cần quá ồn ào để khiến người ta nhớ mãi. Myanmar với tôi là một nơi như thế.

Tôi đã đi qua nhiều quốc gia, nhưng Myanmar luôn để lại một cảm giác rất khác — bình yên, chậm rãi và đầy chiều sâu. Từ hồ Inle mờ sương buổi sớm, những ngôi đền cổ tại Bagan, nhịp sống đời thường ở Mandalay cho đến ánh mắt của những con người tôi gặp trên đường… mọi thứ ở đây đều mang một vẻ đẹp rất lặng. Một vẻ đẹp không cố gắng phô bày, nhưng đủ khiến người ta muốn dừng lại thật lâu để cảm nhận.

Trong hành trình ấy, tôi không cố tìm kiếm những khuôn hình quá hoàn hảo. Điều tôi muốn lưu giữ là cảm xúc thật của vùng đất này — những khoảnh khắc đời thường, những ánh sáng rất ngắn ngủi, những gương mặt mang theo sự bình an và cả sự kết nối rất tự nhiên giữa con người với văn hóa, tín ngưỡng và thiên nhiên.

Bộ phóng sự ảnh Myanmar’s Quiet Night and Day được thực hiện qua nhiều chuyến đi, như một cuốn nhật ký bằng hình ảnh về Myanmar trong mắt tôi. Đó không chỉ là những cánh đồng, hồ nước hay chùa tháp cổ kính, mà còn là nhịp sống chậm rãi của người dân bản địa, những buổi cầu nguyện trong ánh hoàng hôn, những khu chợ nhỏ ven đường hay những đứa trẻ mỉm cười rất hiền giữa đời sống còn nhiều giản dị.

Tôi luôn tin rằng nhiếp ảnh không chỉ để ngắm nhìn, mà còn để cảm nhận. Một bức ảnh đẹp đôi khi không nằm ở kỹ thuật hay sự sắp đặt, mà ở khả năng giữ lại được linh hồn của khoảnh khắc trước khi nó biến mất.

Với tôi, Myanmar là một nơi như thế. Một vùng đất khiến người ta chậm lại giữa thế giới quá vội vàng hôm nay.

Từ hồ Inle, Bagan đến những ngôi làng nhỏ ven đường, tôi bị cuốn hút bởi vẻ đẹp mộc mạc của con người, tín ngưỡng và đời sống nơi đây. Mỗi khuôn hình trong “Myanmar’s Quiet Night and Day” giống như một lát cắt ký ức – nơi ánh sáng, sự bình yên và cảm xúc gặp nhau trong cùng một khoảnh khắc.

– Helena Vân

Ánh sáng đẹp nhất đôi khi không nằm trên bầu trời, mà nằm trong cảm xúc của người chụp.

Năm 2026, phóng sự ảnh này được đăng tải trên PSA Journal – tạp chí chính thức của Hiệp hội Nhiếp ảnh Hoa Kỳ (PSA). Với tôi, đó không chỉ là một dấu mốc nghề nghiệp, mà còn là cơ hội để kể với thế giới về vẻ đẹp rất lặng của Myanmar bằng ngôn ngữ của nhiếp ảnh.

Read more

“Nhiếp ảnh không giữ thời gian đứng lại, nhưng giữ được cảm xúc của một khoảnh khắc đã đi qua.”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *